Cạnh bụi tầm xuân nở hoa đỏ thắm
Là lối đi dưới hàng cây đoạn âm u
(thơ của Ogarev)
Những lối đi dưới hàng cây tăm tối là tên một truyện ngắn trong tập truyện. Tên truyện ngắn này được cảm hứng từ hai câu thơ của Ogaev: "Tứ phía tầm xuân nở hoa đỏ thắm / Song những lối đi vẫn tăm tối dưới hàng cây đoạn âm u". Truyện kể về một vị tướng tình cờ gặp lại người yêu của mình ba mươi nhăm năm trước tại một quán trọ bên đường giữa mùa thu ẩm ướt những lối đi dưới hàng cây tăm tối và những cỗ xe ngựa vấy bùn. Câu chuyện thật trong trẻo và nhẹ nhàng, như đối nghịch lại với tăm tối và nặng nề của những cỗ xe trên những lối đi dưới hàng cây. Vị tướng cảm thấy mối tình đã qua, thời gian đã qua "là những giây phút tươi đẹp nhất" của cuộc đời ông. Nhưng ông lại không hối lỗi và cũng không muốn quay về cái thủa xa xưa dĩ vãng đó nữa. "Mọi sự đều qua đi cả ... Cả tình yêu, cả tuổi trẻ - tất, tất thảy", "Điều mà ta hồi tưởng lại, sẽ chỉ như dòng nước đã trôi qua." "Dòng nước đã trôi qua", có cái gì dịu dàng, có cái gì quyến rũ, có cái gì để nhớ, để thương hơn thế?
(Đông A: Link )
* Tiểu sử:
01. http://vi.wikipedia.org/wiki/Ivan_Alekseyevich_Bunin
02. http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=49441
Ivan Bunin, bi kịch của sự thù hận và cố chấp
Việt Vũ
Tên tuổi của Ivan Bunin (1870-1953) đã quá quen thuộc với chúng ta. Ông là một trong những gương mặt sáng giá nhất của văn học Nga thế kỷ XX và là nhà văn Nga đầu tiên được giải văn chương Nobel. Nhưng ít ai biết rằng cả cuộc đời ông bị giằng xé giữa tình yêu nước Nga tha thiết và lòng hận thù cách mạng đến mức cố chấp. Và chính sự giằng xé đó đã khiến ông trở thành nạn nhân trong tấn bi kịch cuộc đời của chính ông.
...
* Truyện ngắn: https://tnxm.net/t1089-
* Trang Thơ: http://www.thivien.net/viewauthor.php?ID=733
Anh hạnh phúc khi đôi mắt màu xanh
Anh hạnh phúc khi đôi mắt màu xanh
Mắt màu xanh em ngước nhìn anh đó
Niềm hy vọng trong mắt em rạng rỡ
Bầu trời trong veo của một ngày xanh.
Và đắng cay khi đôi mắt màu xanh
Rủ hàng mi đen và em im bặt
Yêu anh không, tự mình, em chẳng biết
Còn tình yêu e ấp, cố giấu mình.
Nhưng ở khắp nơi và chung thủy, thường xuyên
Khi gần em tâm hồn anh tỏa sáng…
Người yêu ơi hãy mãi là cao thượng
Sắc đẹp tuyệt vời và tuổi trẻ của em!
Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng
* Câu chuyện bình thường
Nikolai Ogarev
Đã có một mùa xuân thật diệu kỳ!
Họ cùng nhau ngồi bên bờ sông vắng -
Con sông đẹp như tranh tĩnh lặng
Mặt trời đã lên, chim hót rộn ràng
Bên kia sông cánh đồng rộng thênh thang
Đang yên bình trổ lá xanh náo nức;
Cạnh đám tầm xuân nở hoa đỏ rực
Là những cây đoan tối sẫm đứng thành hàng.
Đã có một mùa xuân thật diệu kỳ!
Họ cùng nhau ngồi bên bờ sông vắng –
Tuổi thanh xuân nhuộm má hồng trong nắng
Bộ ria ai mới lún phún đen.
Ôi, giá như có ai được nhìn thấy họ
Trong buổi hò hẹn sáng hôm nào
Và nhìn thấy gương mặt họ khi đó
Hay nghe được lời họ nói thì thào -
Thì người ấy hẳn phải sung sướng lắm
Nghe lời tình yêu nói thuở ban đầu
Người ấy chắc hẳn trong phút ấy
Cũng nở hoa nơi đáy tim sầu!…
Sau đó tôi đã từng gặp họ:
Nàng đã thành vợ kẻ khác rồi
Chàng có vợ, và họ không hề nhắc
Tới chuyện xưa, dẫu chỉ một lời;
Khuôn mặt họ luôn luôn thanh thản,
Cuộc đời luôn bằng phẳng, rõ ràng
Và đôi khi họ tình cờ gặp mặt
Thì cùng cười vui bình tĩnh, nhẹ nhàng…
Còn chốn xưa, bên bờ sông ấy
Nơi ngày xưa đỏ rực sắc tầm xuân,
Chỉ còn lại những người ngư phủ
Đi tới con thuyền đang cũ nát dần
Và họ hát – nhưng giờ nào có biết
Những điều gì đã nói nơi đây
Những điều gì đã chìm vào quên lãng
Giờ chỉ còn khoảng tối dưới hàng cây.
Người dịch Nina. (Link)

2 nhận xét:
Đúng là bất ngờ thú vị khi đọc bản dịch của mình tại đây, cám ơn bạn nhiều nhé!
Không có gì đâu. Chính ra mình mí phải cám ơn bạn. :)
Đăng nhận xét