Chia...
Bao nhiêu sao rớt xuống hết lòng đường
Bầu trời chết -
Thành dòng sông đen thẫm...
Anh ở một bờ
Và bờ khác -
Mình em...
Vũ khúc
Những xoáy chìm thăm thẳm cuốn theo nhau
Những lục lạc trắng ngà rung rinh hát
Những khoảnh khắc nổ -
Tĩnh lặng
Và ánh sáng lung linh...
Bởi như thể gặp nhau là diễm phúc
Và trắng ngà rung rinh
Lục lạc hát...
Và thăm thẳm xoáy chìm
Cuốn theo nhau...
Và Người đến -
Hình hài hai - cái - Chết...
Còn chút gì sót lại môi run?
Và chẳng hiểu vì đâu
Nước mắt...
* Thơ Thảo Phương: Source
Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét